Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Con dại cái mang



Con dại cái mang


Nhà chị là nhà có quyền có chức, lại được đứa con gái đầu lòng đẹp như hoa,
anh chị vừa hãnh diện về con vừa lo ngay ngáy. Hồi nó mới học cấp 3 đã có kẻ viết
thư bằng máu gửi cho khiến chị giật mình. Con được chiều từ nhỏ nên lúc nó đi
học đại học chị phải dặn chi ly từng tý, sắm cho từng cái kim, sợi chỉ, chỉ lo
con mình thiếu thốn, không được như cuộc sống ở nhà.



Ngày con chị lấy
chồng, nhà cứ như đưa đám. Vợ chồng chị mới biết mặt thằng con rể cách đấy... một
tuần, còn con gái đã chửa đến tháng thứ 5. Bất khả kháng, chi phải cho chúng nó
cưới nhau, vừa tủi vừa thương con mình dại quá.





Nhìn thằng con rể
không học hành, không công ăn việc làm lại đang ăn bám mẹ già hơn 60 tuổi, cứ
cúi gầm mặt, ai nói gì thì ngước dần từ dưới lên, không hiểu tính khí thế nào rồi
con gái mình sẽ ra sao. Nỗi lòng của người mẹ nhìn đứa con chưa đầy 20 tuổi nói
cười hồn nhiên lên xe hoa mà đau thắt ruột.





Tháng nào chị cũng
nhớ gửi tiền lên cho con ăn học và mua sữa cho thằng cháu ngoại. Cuộc sống 3
đứa con nít với một mẹ già thời gian đầu cũng thấy ổn nhưng từ khi thằng cháu được
một tuổi thì mọi chuyện mới bắt đầu phát sinh. Hai vợ chồng còn trẻ, ham chơi
chẳng đứa nào chịu ở nhà một ngày trọn vẹn để chơi với con, giúp đỡ bà nội, thế
là chúng nó tỵ nạnh nhau, đứa này nói
đứa kia vô trách nhiệm. Mỗi lần vợ chồng nó cãi nhau bà nội chỉ biết gọi điện
cho bà ngoại than vãn tình hình “chiến sự” rồi tìm phương án giải quyết.





Từ ngày con chị lấy
chồng thấm cái khổ, cũng lăn xả vào làm thêm kiếm tiền tiêu trong nhà. Tạo hoá
nhào nặn nó không mắc một lỗi nào nên nhiều người cứ tưởng đang là học sinh cấp
ba, khối kẻ theo về tận nhà, chồng lại nổi máu ghen, không hiểu cho nó đang cố
gắng kiếm tiền mà cứ nghĩ nó đi bồ bịch. Vốn không có việc làm, ông tướng trong
nhà sinh ra cờ bạc rồi cho thuê đánh bài trong nhà lấy tiền chiếu, có khi không
có tiền đánh bài lại lấy hết tiền mua sữa của con. Chịu không nổi nó đưa con về
nhà mẹ đẻ. Nhìn con gái mặt mày thâm quầng vì mất ngủ, thân xác gầy gò, chị chỉ
biết khóc. Nó thấy mẹ buồn cũng chỉ biết nói “thôi mẹ, con biết con dại rồi”.
Thôi thì, con dại cái mang, chị chỉ mong sao nuôi hai mẹ con nó khoẻ mạnh, học
xong đại học, nó kiếm cái ngành nghề cho ổn định lo cuộc sống sau này.





P.Anh











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét